Học Viên Quản Trị Năng Lượng 10 – Chân Đế 2
Em dìm chết chính mình mỗi ngày với những suy nghĩ đầy lo lắng & sợ hãi. Em là người sao cũng được và nghĩ như vậy mình là người “dễ chịu, dễ tính”. Em không bao giờ từ chối vì ngại người khác sẽ giận, em thấy khó chịu nhưng sẽ không dám phản kháng… Những điều đó là từng là tính cách của em trước khi được học lớp của cô.
Lần đầu được nghe những điều cô giảng em đã rất thích thú vì những kiến thức mới lạ, nhưng bên cạnh đó là đầy sự nghi ngờ: “Ủa có không ta, sao mà dễ như vậy được!”. Và đã không có phép màu nào xảy như những gì cô nói. Em luôn thắc mắc chuyện lúc mình ở lớp nghe cô giảng thì thấy rất phấn khởi, nhưng khi học xong về thì mình vẫn đầy những ngổn ngang, chán chường. Vì em đã bỏ qua phần rất quan trọng trong những bài giảng của cô đó là việc luyện tập, em chỉ muốn nghe những lời cô giảng để xoa dịu những nỗi sợ bên trong, nhưng niềm tin với chính mình thì lại không có.
Em bắt đầu có ý thức luyện tập, ban đầu chỉ là thở 5-10 phút mỗi sáng nhưng rất hời hợt, chủ yếu là thở cho xong, cho có tập; hôm nào lười thì cố ý quên luôn. Sau đó, có nhiều chuyện đã xảy ra; cơ thể lúc nào cũng vô thức căng cứng lên vì lo lắng & sợ hãi. Khi gặp một chuyện nhỏ không như ý, tâm trí em vẽ vời loạn xạ đủ các kiểu kết cục tồi tệ nhất. Em luôn trong trạng thái thiếu năng lượng, làm chuyện gì cũng nửa vời. Lúc này em thật sự nhận ra mình phải chăm chỉ luyện tập nhiều hơn nữa. Em bắt đầu dành nhiều thời gian luyện tập hơn, nhiều nhất là tập thở. Chú ý hơi thở của mình đang như thế nào, nông cạn gấp gáp, hay sâu lắng chậm trãi. Quan sát tâm trạng, suy nghĩ của mình trong một ngày với từng sự việc. Rồi quan sát cơ thể chính mình, dành thêm thời gian để rèn luyện sức khoẻ thể chất, thực hành nghi thức tắm như cô đã dạy (bài này em rất thích luôn, tắm thiệt sạch thiệt thơm tho, quan trọng là “tắm thiệt cho chính mình”, thưởng thức siêu phẩm cơ thể mình hihi).
Và sau một thời gian nghiêm túc thực hành như vậy, những điều tuyệt diệu cũng đến với em. Em đã bắt đầu tin yêu mình hơn, lắng lại lắng nghe mình đang yêu/ghét như thế nào đối với việc gì đó. Cảm thấy mọi thứ xung quanh dường như dễ chịu và sống động hơn. Thấy rằng thật đơn giản để mình có được niềm vui, khoảnh khắc mình sống trọn vẹn với từng phút giây được tăng lên,… Khi em nhìn lại thì giờ đây em lớn lên rất nhiều trong suy nghĩ và hành động, yêu/ghét rõ ràng, dám phản kháng và nói lên những cảm nhận của riêng mình. Hành trình này em biết sẽ còn những bài học ở phía trước, nhưng em luôn tin vào bản thân mình sẽ trưởng thành qua những quá trình đó và luôn có những điều tuyệt diệu hơn nữa đang chờ em chạm tới.
Cảm ơn cô Thảo Bi đã dìu dắt em qua bao tháng năm!

